Tết Giáp Ngọ 2014, Paris, Pháp nhật ký mùa đông #9

Chỉ còn vài tiếng nữa thôi mọi người ở Việt Nam sẽ cùng nhau đón giao thừa. Thêm một cái Tết xa nhà, xa phố phường Hà Nội náo nức đủ sắc màu, xa những bữa ăn đầm ấm tất niên mà bà ngoại, mẹ và cô Nguyệt nấu… Sáng nay mình hỏi mượn một bộ áo dài cũ của mẹ Yoann mặc để chụp một tấm hình gửi về chúc Tết gia đình, bạn bè. Chiếc áo dài khá rộng và mỏng, mình phải mặc lót bên trong 2 cái áo len thì cũng vừa mà trời thì rét quá, nhiệt độ chỉ chừng 3-4 oC.  Quảng trường Trocadero, nơi có góc nhìn đẹp nhất hướng ra tháp Eiffel, biểu tượng kiêu hãnh và tự hào của người dân Paris, hôm nay lộng gió và khá đông khách du lịch, mình nhanh chóng cởi áo măng tô và tạo dáng với áo dài cho Yoann chụp. Chỉ chừng 20 phút thôi mà toàn thân mình đã run bắn lên, hai tay đỏ rát và cóng, còn miệng thì chẳng cười nổi nữa, thế nên không biết bao nhiêu tấm ảnh mình gượng cười mà cứ như mếu, nghĩ đến Hà Nội ấm áp đang có nắng rực rỡ mà thèm…

Buổi chiều hai đứa lòng vòng mãi tìm được bãi để xe ô tô rồi đi bộ ra quận Montmartre, địa điểm mình yêu thích nhất ở Paris vì là nơi tụ tập của những người nghệ sĩ rong, người chơi đàn, người hát, người vẽ, tất cả mọi thứ đều thật sống động, vừa vui tươi nhộn nhịp vừa lãng mạn trầm buồn, rồi những hiệu sách cũ nối liền nhau với hàng trăm nghìn những quyển sách, những tấm post card, những vật lưu niệm xưa cũ gợi nhớ về một Paris cổ kính, thơ mộng. Mình đi qua một nhà hàng nhỏ, có biển đề Chez Duc, trên thực đơn vẽ hình một con ngựa, tò mò nán lại xem thì thấy ghi nào là bún thang, bánh trưng, thịt kho nước dừa, chả cá Hà Nội… Ôi chao là vui mừng vì tìm được quán ăn Việt nhiều món ngon, thêm nữa giá cũng không đắt cho một set menu gồm món khai vị, món chính và tráng miệng chỉ 29.50 €/ người (chỉ chừng 855.000 vnd), so với một quán phở Việt bán 25€/ 1 bát từng làm Yoann và mình khóc thét và chạy mất dép! Nhưng vì hai đứa có hẹn cùng ăn với mẹ của Yoann nên mình đành ngậm ngùi không bước vào quán ăn, nhủ thầm đợi ngày về Việt Nam sẽ đánh chén cho đã đời.

Mình căn giờ nhờ Yoann chạy xe nhanh hơn để kịp gọi điện về Việt Nam chúc Tết ông bà, mẹ. 1 giây, 2 giây, 3 giây rồi nghe thấy tiếng mẹ, mình gào lên “Con đây, chúc mừng năm mới mẹ ơiiiii”… rồi tiếng mẹ đáp lại “có nghe thấy tiếng pháo hoa không con, mẹ đang đứng ngoài sân đây này…” rồi tiếng bà ngoại, ông ngoại.. Vui quá, hạnh phúc quá, thấy chẳng có gì sánh bằng hai chữ gia đình!

Xin gửi tới tất cả bạn bè, đồng nghiệp, những bạn đang theo dõi blog của Ly lời CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2014! Bình an, thành công và hạnh phúc!

Share:

Trả lời