“Đồ chơi mới”/ Bút & bảng vẽ cảm ứng Wacom Intous

Ký ức tuổi thơ của tôi khi bắt đầu vẽ năm 6, 7 tuổi. Ông nội và mẹ tôi đều là giáo viên nên trong nhà luôn có rất nhiều phấn. Những buổi trưa hè, tôi hay chân đất ngồi ở sân, lấy phấn làm bút và nền gạch làm giấy, nghệch ngoạc đủ thứ từ dũng sĩ Hesman, thủy thủ mặt trăng, nhóc Maruko và đương nhiên không thể thiếu Đôrêmon cùng Son Goku được.

Ngày đầu tiên vào học lớp 1 tại trường tiểu học Khương Thượng cũ (nay là trường THCS Khương Thượng), tôi vẫn nhớ mẹ hỏi muốn mua váy mới hay búp bê? Tôi trả lời con chỉ muốn có hộp bút chì màu thôi ạ vì con đã suy nghĩ kỹ rồi.. con muốn làm họa sĩ. Trẻ con và hồn nhiên thế thôi mà không ngờ sau đó bố mẹ tôi luôn tiết kiệm mua cho tôi những bộ bút sáp, chì màu đắt tiền làm tôi gặp ai cũng khoe, chẳng khác gì anh chàng trong chuyện tiếu lâm “Lợn cưới, áo mới”. Thậm chí bất kể trời nóng hay lạnh, tôi hay đội mũ nồi, mặc quần và áo có túi để nhét được thật nhiều bút chì màu và giấy vào để cho ra dáng… họa sĩ! Trong khi các bạn có hộp chì 12 màu thì tôi đã có 36 màu, khi các bạn còn cặm cụi với bút chì thì tôi đã hớn hở với bút dạ rồi với màu bột, màu nước… Lên cấp II tôi được mẹ cho học vẽ với thầy giáo riêng về ký họa chì, vẽ chân dung và phong cảnh.

Kỷ niệm đẹp nhất mùa hè chuẩn bị vào lớp 6, tôi tham gia 5 số vẽ tranh các nhân vật họat hình của báo truyện tranh song ngữ Donald & bạn hữu ở Sài Gòn, và là một trong 10 bạn thiếu nhi cả nước được trao tặng huy chương Họa sĩ cọ màu cùng số tiền thưởng 200.000 đồng. 14 tuổi tôi đạt giải nhì cuộc thi Vẽ tranh thiếu nhi toàn quốc do báo Tiền Phong phối hợp cùng hãng chì màu Faber Castell của Đức tổ chức với bức tranh “Rước kiệu ngày hội làng” bằng màu nước,  giải nhất thuộc về một bạn trai kém mình 2 tuổi với bức tranh “Chọi trâu” vẽ bằng chì màu.

Cho đến lúc đó tôi vẫn mơ mộng một ngày trở thành họa sĩ. Giấc mơ ấy đã không trở thành sự thật mặc dù trong suốt 20 năm qua tôi không ngừng vẽ. Có thể thầy giáo của tôi đã nói đúng: “con có tài nhưng con không sống được với nghề họa sĩ vì con chẳng bao giờ muốn bán tranh của mình”. Trong suốt 20 năm qua làm bạn với chì, màu nước, bột, than rồi sơn dầu, hôm nay tôi mới lại tìm thấy cảm giác tò mò, hào hức, vui sướng như buổi đầu mẹ mua cho hộp bút chì vào lớp 1… Tôi đang mày mò, ngọ ngoậy với công nghệ cao bút & bảng vẽ cảm ứng Wacom Intuos Creative Pen and Touch Tablet. Tôi thấy nó thật tuyệt và rất hợp với sở thích viết chữ, vẽ minh họa vào ảnh chụp của tôi. Tôi cũng chẳng cảm thấy nuối tiếc và buồn bã khi không trở thành một họa sĩ vì điều quan trọng nhất là, tôi sẽ chẳng bao giờ ngừng vẽ cả.

Share:

Trả lời